Thứ Năm, 22 tháng 12, 2011

VÀNH KHĂN CẦU HÔN

Chiều về bảng lảng ánh hoàng hôn
Sửa soạn quân trang tối gặp nàng
Rảo gót loanh quanh mấy quả đồi
Lép nhép lội qua vài con suối
Thấp thoáng hàng mua đấy trường làng

Tôi là bộ đội em cô giáo
Kỹ sư tâm hồn lên miền ngược
Cõng chữ lên non mấy gian nan
Ấp ủ trong lòng bao hoài bão
Gieo mầm xanh trên đất cằn sỏi đá

Trò chuyện râm ran vọng núi đồi
Nàng cười khúc khíc sé màn sương
Cô giáo giảng bài trò ngủ gật
Thao trường anh tập bắn đạn thật
Chiến sỹ trẻ run tè ra quần

Ánh trăng lành lạnh trong sương mờ
Soi tỏ tình anh đã trao nàng
Hàng mi cong vút giọt sương đậu
Đôi má bồ quân thoáng ửng hồng
Em gục vai anh trong yên lặng
Rộn ràng tim anh như trống đập

Vành khăn hôm ấy em trao tặng
Vẫn đượm hương nồng khi nhớ em